
Yêu thương và yêu thương mãi
Bàng mạc trong
thông điệp Phục Sinh vẫn âm vang một chuỗi những hy vọng và yêu
thương. Hy vọng để tốt
hơn, hy vọng để vui tươi hơn, hy vọng để an bình hơn, hy vọng cho
những thực tại thiêng liêng vĩnh hằng, không những cho bản thân mà
còn cho gia đình, cho đoàn thể, cho cộng đoàn, và cho mọi người.
Những hy vọng và yêu thương đó chất chứa thật nhiều những tâm tình.
Và các bài đọc trong mùa Phục Sinh ít nhiều vẽ lên những
đường nét hy vọng cho những người khốn khổ, đau đớn.
Giáo Hội tiên khởi sau khi Chúa Giêsu về trời đã trải qua
thật nhiều những sóng gió chông gai thử thách.
Nhưng các môn đệ của Đức Kitô vẫn một niềm kiên trung theo
Chúa, và rao giảng Tin Mừng Chúa Đã Sống lại.
Cộng Đoàn Kitô Hữu tiên khởi vẫn đứng vững trước sóng gió ba
đào.
Tiếp nối bước chân của các tông đồ và các môn đệ, trong dòng lịch sử
nhân loại và Giáo Hội đã xuất hiện không biết cơ man nào là những
nhân chứng thật sống động hùng hồn đi rao truyền Tin Mừng Cứu Độ,
Tin Mừng Phục Sinh và Tin Mừng Yêu Thương.
Nhất nhất tất cả hình như chỉ quy vào một điểm đánh động tâm
tư tôi thật nhiều khi đọc lại Bài Phúc Âm của Chúa Nhật thứ 5 Mùa
Phục Sinh (Năm C). Lời
nhắn nhủ nhẹ nhàng nhưng tha thiết và không kém phần cương quyết như
một lệnh truyền của Chúa Giêsu trước khi bước vào cuộc thương khó: “
Thầy ban cho anh em một điều
răn mới là anh em hãy yêu thương nhau; anh em hãy yêu thương nhau
như Thầy đã yêu thương anh em.
Mọi người sẽ nhận biết anh em là môn đệ Thầy ở điểm này: là
anh em có lòng yêu thương nhau.”
Chỉ vỏn vẹn có mấy câu thôi mà gói trọn cả một phương thức
sống, không những cho người Kitô Hữu mà còn cho tất cả mọi người,
phương thức sống như một câu hát nào đó tôi chợt nhớ: “
Hãy cố yêu đời/yêu người mà
sống…”
Yêu, tất cả chúng ta không lạ gì về từ ngữ này.
Yêu, tất cả mọi người đều biết và cảm nhận được, từ một em bé
cho đến một cụ già.
Yêu, một điều cần thiết cho sự hiện hữu của con người, bởi vì, mượn
lời của một người bạn, “sống
không có tình yêu là chết mà biết thở…” Như vậy, giới răn yêu
thương Đức Kitô để lại phải chăng chẳng mới mẻ gì.
Hay có mới mẻ thì cũng chỉ là Thầy mình mới nói lên đó thôi…
Và biết đâu các tông đồ trong đêm trước khi Chúa Giêsu bước vào
thương khó cũng chỉ nghe giới răn mới này để mà nghe thôi, mọi sự để
sau rồi tính, bây giờ lo ăn uống trò chuyện cho xong bữa tiệc vượt
qua này cái đã….
Nhưng rồi các tông đồ và môn đệ đã cảm nhận thật sâu xa giới răn yêu
thương mới này, yêu thương như Thầy đã yêu thương.
Thầy yêu thương như thế nào mãi cho tới khi tắt thở trên
Thánh Giá, rồi sau đó sống lại hiện ra với các Tông Đồ và môn đệ
giúp các ngài hiểu hơn về thực tại yêu thương mới qua diễn trình cứu
độ; các tông đồ môn đệ mới thực sự hiểu ra để rồi xả than vì danh
thánh đi rao giảng Tin Mừng, chấp nhận tất cả: đau đớn, khinh bỉ,
bắt bớ, bị bỏ rơi, tù đày, hành hạ và….giết chết.
Và các tông đồ môn đệ vẫn một lòng trung trinh theo bước chân
Chúa Giêsu đã đi, bằng đời sống và sinh hoạt Cộng Đoàn, thể hiện và
sống tình yêu thương theo phương thức mới Thầy Chí Thánh để lại: Yêu
như Thầy đã yêu… cho đến hy sinh cả mạng sống vì người mình yêu.
Nhìn lại Cộng Đồng Công Giáo Việt Nam Brisbane, tôi cảm nhận như vẫn
còn đó những dấu tích của khổ đau, của bất an, của tủi hờn, của
những nhiễu nhương đời người Kitô hữu xa xứ.
Nhưng cũng từ trong những
thực tế không mấy tích cực đó, nếu không muốn nói là qúa thê thảm,
vẫn ẩn dấu một sức sống trong tin tưởng, hy vọng và yêu thương.
Cộng Đồng vẫn tồn lại, dù thật rách nát sau cái ngày định
mệnh mồng 1 tháng 1 năm 2005, vẫn cứ sống can trường trong vâng lời,
trong hy vọng và ẩm ỉ đâu đó một mời gọi tồn tại trong yêu thương.
Vẫn còn người tới Trung Tâm đọc kinh cầu nguyện, vẫn còn
những bàn tay tham gia đóng góp cho sinh hoạt và công tác trong Cộng
Đồng, vẫn không thiếu những tâm hồn thành tâm cùng hy vọng cho một
tương lai khả quan cho Cộng Đồng dù rằng mọi người chưa biết được sẽ
đi về đâu, vẫn còn đó những em bé, những cục già, những thanh niên,
những thiếu nữ, những thiếu nhi lui tới hòa quyện câu kinh lời ca,
nhất là trong những dịp Trung Tâm được phép cử hành thánh lễ (hiện
tại Đức Tổng Giám Mục chỉ chấp nhận cho 17 thánh lễ trong một năm,
một quyết định thật đau đớn với cá nhân tôi).
Dĩ nhiên, cũng không thiếu những định kiến không tốt đẹp về
những người tới Trung Tâm, cũng không thiếu những bất đồng quan điểm
giữa những người thường xuyên tơí Trung Tâm nguyện kinh và những
người lâu lâu mới tới một lần, cũng không thiếu những khác biệt về
quan điểm lập trường.
Nhìn chung, theo tôi, vẫn luôn còn những khó khăn, những ngộ nhận,
những xung khắc, nhưng Cộng Đồng vẫn tồn tại cho tới hôm nay, và một
niềm tin tưởng tiếp tục tồn tại về sau…
Nếu ngày xưa, sau khi sống lại, Chúa Giêsu trong lần hiện ra thứ ba
với các tông đồ và môn đệ tại bờ hồ Tibêria (Phúc Âm Chúa Nhật thứ 3
Phục Sinh năm C) đã dùng yếu tố tình yêu để thẩm định Phêro trước
khi cắt đặt ngài coi sóc đoàn chiên của Chúa với ba lần hỏi Phêro, “Con
có yêu mến Thầy không?” thì ngày nay trong bối cảnh Cộng Đồng
hiện tại, thiết tưởng mỗi từng người trong Cộng Đồng nên bình tâm
chuẩn bị trả lời cho câu hỏi “Ông/bà/anh/chị/bạn có yêu mến Giêsu
qua việc yêu mến và tham gia sinh hoạt Cộng Đoàn hay không?” và nếu
câu trả lời là có, tôi thiết nghĩ chúng ta hãy trả lời với lệnh
truyền của Đức Kitô: “ Thầy
ban cho anh em một điều răn mới là anh em hãy yêu thương nhau; anh
em hãy yêu thương nhau như Thầy đã yêu thương anh em.
Mọi người sẽ nhận biết
anh em là môn đệ Thầy ở điểm này: là anh em có lòng yêu thương nhau.”
1.
Bất kỳ một câu hỏi nào được nêu lên trong lòng Đất nước
(hay Cộng Đoàn)
YÊU THƯƠNG là câu trả lời.
2. Bất kỳ một vấn đề gì
bắt đầu hiện hình giữa Anh Chị Em Đồng Bào với nhau, YÊU THƯƠNG là
nhịp cầu nối kết và hàn gắn.
3. Bất kỳ một cơn bệnh
nào đang đe dọa và hoành hành trong cuộc đời của mỗi người, YÊU
THƯƠNG là thang thuốc đầu tiên và cuối cùng.
4. Bất kỳ một nỗi khổ
tâm nào đang đe dọa tình hình của Nước Non (hay của Cộng Đoàn), YÊU
THƯƠNG là cánh cửa mở ra một con đường đi tới.
5. Bất kỳ một xúc động
sợ hãi nào, đang trao dâng và lan tỏa khắp tứ phía, YÊU THƯƠNG là
vòng tay ôm ẵm, hay là bàn tay vỗ về, thoa dịu.
6. Bất kỳ một vết
thương nào đang lở lói trong tâm hồn của người trên cũng như kẻ
dưới, YÊU THƯƠNG là khuôn mặt đoái nhìn, chia sẻ, đồng cảm và tha
thứ.
7. YÊU THƯƠNG luôn luôn
là câu trả lời trong mọi tình huống tranh chấp và xung đột, cho
người bên này, cũng như đối với người bên kia… bởi vì chỉ có YÊU
THƯƠNG là Tất Cả Bản Sắc Đích Thực trong cuộc đời làm người của
chúng ta.
Rồi tác giả kết luận : “ YÊU THƯƠNG như vậy không phải chỉ là lời
tuyên xưng ở đầu môi chót lưỡi. Trái lại, đó là một động từ hành
động, là con đường đi tới, là lương thực nuôi sống và hơi thở ra vào
của tất cả những ai mang dòng máu Lạc Hồng trong huyết quản. ”
Đâu đây âm vang trong lòng tôi một mời gọi cho đời Kitô hữu : Hãy
Yêu Thương và Yêu Thương mãi…Yêu Thương theo mẫu gương chí ái tuyệt
vời của chính đấng là chủ tế của Yêu Thương, Đấng đã yêu đến cùng
không chừa lại một điều gì cho chính bản thân Ngài, kể cả mạng sống.
Chút tâm tình tản mạn vụn vặt dịp Phục Sinh 2007
Vọng Nhân